Nhìn vào bài học HAGL, có chăng nên "tạm hoãn" việc dựng lại một Thể Công lừng lẫy?Trong khi HAGL đang trải qua mùa giải thê thảm nhất từ khi đôn lứa Công Phượng, Xuân Trường... lên V.League, thì Viettel dường như đã nắm chắc suất thăng hạng trong tay.Báo Tin3a.com
 

Nhìn vào bài học HAGL, có chăng nên "tạm hoãn" việc dựng lại một Thể Công lừng lẫy?

--- --- ---


Trong khi HAGL đang trải qua mùa giải thê thảm nhất từ khi đôn lứa Công Phượng, Xuân Trường... lên V.League, thì Viettel dường như đã nắm chắc suất thăng hạng trong tay.


1. Từng có thời, Thể Công là đội bóng được yêu mến hàng đầu Việt Nam, như cái cách mà HAGLcủa bầu Đức trở thành "đội bóng quốc dân", chinh phục hàng triệu người hâm mộ cả nước sau những màn trình diễn say lòng của lứa U19 của những Công Phượng, Xuân Trường, Tuấn Anh...
Với việc đội bóng Viettel thăng hạng lên đá V.League, rất nhiều người từng yêu mến Thể Công đã hình dung ra cái ngày phiên hiệu ấy quay trở lại ở đấu trường cao nhất của bóng đá Việt Nam. Nói gì thì nói, với một lượng cổ động viên đáng kể của Thể Công ngày cũ, Viettel sẽ được ủng hộ rất nhiều về mặt tinh thần nếu khoác lên mình "chiếc áo" mang tên Thể Công ngày nào.
Nhưng hãy nhớ, đi kèm với sự yêu mến, ủng hộ ấy là áp lực khủng khiếp, cái áp lực mà lứa U19 HAGL ngày nào phải chịu, từ ngày được nhấc thẳng lên đá V.League gần 4 năm về trước.
Suốt gần 4 năm ấy, lặp đi lặp lại là câu hỏi của người hâm mộ, rằng vì sao HAGL cứ mãi lẹt đẹt phận trụ hạng, khi nắm trong tay lứa "cầu thủ quốc dân" chiếm đến nửa đội tuyển U23 đoạt ngôi Á quân châu Á, cũng như vào tận bán kết Asiad 2018 - những kỳ tích mà trước đấy bóng đá Việt Nam thậm chí còn chưa dám mơ tới, chứ đừng nói là đoạt được.
Từ việc nghi ngờ cả V.League "quây đánh hội đồng" những "đứa con cưng" của bầu Đức ở mùa đầu tiên, đến giờ, sau 4 mùa giải bết bát, người hâm mộ quay sang chỉ trích Ban huấn luyện, chỉ trích Ban lãnh đạo, bởi họ đang phí phạm những "tài năng quốc dân", đang vùi những "viên ngọc quý" của bóng đá Việt Nam giữa "vũng bùn" HAGL đầy bết bát và "thiếu lửa".
Người hâm mộ có cái lý của mình, bởi nếu như HLV Park Hang-seo thành công với những Công Phượng, Xuân Trường, Văn Thanh, Văn Toàn, Minh Vương... thì sao ông thầy người Hàn Quốc Chung Hae Seong được bầu Đức rước về hồi đầu mùa lại không thể kéo HAGL ra khỏi cái điệp khúc trụ hạng quen thuộc của 3 mùa bóng trước?
Từ mùa đầu tiên, với tuyên bố "có xuống hạng cũng chấp nhập", đến mùa bóng này, với tuyên bố hùng hồn "mục tiêu của HAGL là lọt vào top 5, để chuẩn bị vô địch V.League 2019", từ "ông thầy vườn" Guillaume Graechen đến HLV Nguyễn Quốc Tuấn, rồi Dương Minh Ninh và ông thầy người Hàn Chung Hae Seong, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc ban đầu, lứa U19 đầy tài năng ngày nào còn có phần chững lại. Tại sao?
Lối đá "chỉ cần tấn công, không cần phòng ngự" mà bầu Đức chọn cho HAGL, việc tận dụng tối đa các ngôi sao để "phục vụ người hâm mộ", cũng như chính sách dùng ngoại binh sai lầm khiến chính các cầu thủ U19 ngày nào phải trả giá. Nhưng quan trọng nhất, vẫn là sự kỳ vọng khổng lồ mà cả bầu Đức lẫn các cổ động viên đặt lên vai họ.
2. Viettel lên hạng, dĩ nhiên là niềm vui lớn lao của các cầu thủ, lãnh đạo cũng như người hâm mộ. Nhưng cũng nên nhớ rằng, đấu trường V.League khốc liệt đến thế nào so với Hạng Nhất. Muốn trụ được ở đây, chí ít đội bóng này sẽ phải đầu tư một khoản rất lớn và việc "làm mới" đội hình, cũng như sẵn sàng đổ tiền cho cuộc chiến mùa giải sau.
Nhìn vào bài học HAGL, có chăng nên tạm hoãn việc dựng lại một Thể Công lừng lẫy? - Ảnh 3.
Tiền là một chuyện, kỳ vọng của người hâm mộ lại là một câu chuyện khác. Trừ phi tiền mua được nguyên một đội hình như của CLB Hà Nội, thì lúc đấy lại là một câu chuyện khác, còn nếu không, áp lực của người hâm mộ nếu Viettel lấy lại phiên hiệu Thể Công sẽ cực kỳ khổng lồ, thậm chí còn hơn những gì mà Công Phượng, Xuân Trường... đã và đang phải chịu.
Bởi dẫu cho ngày mất tích trên bản đồ bóng đá Việt Nam, Thể Công không còn là một đội bóng mạnh, thay vào đó là sự rệu rã như HAGL hiện tại, nhưng trong ký ức của những người yêu mến đội bóng này, Thể Công "của ngày xưa" vẫn cực kỳ hào hùng, với những thành tích và lối chơi rực lửa đi vào lòng người hâm mộ.
Khoác lên mình chiếc áo Thể Công, là đặt lên vai các cầu thủ khoác áo lính một gánh nặng ngàn cân, và áp lực đấy rất có thể sẽ khiến đôi chân của họ nặng nề hơn rất nhiều, dưới sức ép thành tích bởi sự kỳ vọng của người hâm mộ. Nên chăng "hồi sinh" Thể Công chậm lại một vài mùa bóng, để những cầu thủ ấy đủ trưởng thành, đủ bản lĩnh để khoác lên mình chiếc áo huy hoàng của ngày xưa?

Bài Viết Mới

QC